ἀγαθο-ποιέω, -ῶ (= cl. ἀγαθὸν ποιεῖν, εὐεργετεῖν),
[in LXX: Nu 10:32, Jg 17:13 A, Ze 1:12 (יטב hi.), To 12:13 B, I Mac 11:33, II Mac 1:2*;]
to do good;
(a) univ.: I Pe 2:15, 20, 3:6, 17, III Jo 11;
(b) for another's benefit: Mk 3:4 (T, ἀγαθὸν ποιῆσαι), Lk 6:9;