Dictionary entry

βαλλάντιον

G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament

βαλλάντιον (Rec. βαλά-), -ου, ὁ,

[in LXX: Jb 14:17 (צְרוֹר), Pr 1:14 (כִּיס), To 1:14 8:2, Si 18:33 א2*;]

a purse: Lk 10:412:3322:35, 36.†