βασίλειον, -ου, τό
(< βασίλειος, q.v.), [in LXX for הֵיכָל (Na 2:6, Da 6:18*), מַמְלָכָה (III Ki 3:114:8, IV Ki 15:19*), etc.;]
1. a capital city.
2. Freq. in pl., τὰ β., a palace: Lk 7:25.†
G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament
βασίλειον, -ου, τό
(< βασίλειος, q.v.), [in LXX for הֵיכָל (Na 2:6, Da 6:18*), מַמְלָכָה (III Ki 3:114:8, IV Ki 15:19*), etc.;]
1. a capital city.
2. Freq. in pl., τὰ β., a palace: Lk 7:25.†