Dictionary entry

γλῶσσα

G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament

γλῶσσα, -ης, ἡ,

[in LXX chiefly for לָשׁוֹן;]

1. the tongue, as the organ of speech: Mk 7:33, 35Lk 1:6416:24, Ac 2:26(LXX), Ro 3:13(LXX)14:11(LXX), I Co 14:9, Phl 2:11, Ja 1:263:5, 6, 8, I Pe 3:10(LXX), I Jo 3:18, Re 16:10; of a tongue-like object, Ac 2:3.

2. a tongue, language: Ac 2:11; joined with φυλή, λαός, ἔθνος, freq. in pl., Re 5:97:910:1111:913:714:617:15; λαλεῖν ἑτέραις γ., Ac 2:4; γ. λαλεῖν καιναῖς, WH, txt. (RV, mg., omit καιναῖς), Mk 16:17; λαλεῖν γλώσσαις, γλώσσῃ (v. ICC, ll. c.; DB, iv, 793ff.), Mk 16:17, WH, txt., R, mg., Ac 10:4619:6, I Co 12:3013:114:2, 4-6, 13, 18, 23, 27, 39; γλῶσσαι (= λόγοι ἐν γλώσσῃ, I Co 14:19), I Co 13:814:22; γένη γλωσσῶν, I Co 12:10, 28; προσεύχεσθαι γλώσσῃ, I Co 14:14; γλῶσσαν ἔχειν, I Co 14:26 (Cremer, 163, 679).†