** νομικός, -ή, -όν
(< νόμος), [in LXX: IV Mac 5:4*;]
1. relating to law: μάχαι, Tit 3:9.
2. learned in the law; as subst., ὁ ν. (EV, lawyer): Mt 22:35, Lk 10:25, Tit 3:13; pl., Lk 7:3011:45, 46, 5214:3 (cf. MM, xvii).†
SYN.: γραμματεύς, q.v.
G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament
** νομικός, -ή, -όν
(< νόμος), [in LXX: IV Mac 5:4*;]
1. relating to law: μάχαι, Tit 3:9.
2. learned in the law; as subst., ὁ ν. (EV, lawyer): Mt 22:35, Lk 10:25, Tit 3:13; pl., Lk 7:3011:45, 46, 5214:3 (cf. MM, xvii).†
SYN.: γραμματεύς, q.v.