ὄντως,
adv.
(< ὤν, ptcp. of εἰμί, sum), [in LXX: Nu 22:37 (אֻמְנָם), Je 3:23 (אָכֵן), 10:19 (אַךְ), III Ki 12:24, Wi 17:14*;]
really, actually, truly: Mk 11:32, Lk 23:4724:34, Jo 8:36, I Co 14:25, Ga 3:21; ἡ ὄ. ζωή, I Ti 6:19; ἡ ὄ. χήρα, I Ti 5:3, 5, 16.†