πάλιν, adv.,
[in LXX for שׁוּב, etc.;]
1. of place, back, backwards (LS, s.v.).
2. Of time, again, once more: Mt 4:8, Mk 2:13, Lk 23:20, Jo 1:35 (and freq.), Ac 17:32, Ro 11:23, Ga 1:9, He 1:6, al; pleonastically, π. ἀνακάμπτειν, Ac 18:21; ὑποστρέφειν, Ga 1:17; εἰς τὸ π., II Co 13:2; π. ἐκ τρίτου (Bl., § 81, 4), Mt 26:44; ἐκ δευτέρου, Mt 26:42, Ac 10:15; π. δεῦτερον, Jo 4:5421:16; π. ἄνωθεν (Wi 19:6), Ga 4:9.
3. Rhetorically, again;
(a) further, moreover: Mt 5:33, Lk 13:20, Jo 12:39, al.;
(b) in turn, on the other hand (Soph.; LXX: Wi 13:8 16:23, al.): Lk 6:43, I Co 12:21, II Co 10:7, I Jo 2:8.