παρ-έρχομαι,
[in LXX chiefly for עבר;]
1. to pass, pass by;
(a) of persons: absol., Lk 18:37; c. acc. pers., Mk 6:48; c. acc. lot., Ac 16:8; seq. διά, c. gen., Mt 8:28;
(b) of things: τ. ποτήριον, Mt 26:39 (ἀπ’ ἐμοῦ), Mt 26:42; of time, Mt 14:15, Mk 14:35, Ac 27:9, I Pe 4:3. Metaph.,
(a) to pass away, perish: Mt 5:1824:34, 35, Mk 13:30, 31, Lk 16:1721:32, 33, II Co 5:17, Ja 1:10, II Pe 3:10;
(b) to pass by, neglect, disregard: c. acc. rei, Lk 11:4215:29.
2. to come to, arrive: Lk 12:3717:7, Ac 24:7, R, mg. (cf. ἀντι-παρέρχομαι).†
SYN.: παραβαίνω.