† τετρααρχέω (Rec. τετραρχ-; v. WH, App., 145), -ῶ
(< τετραάρχης),
to be tetrarch: c. gen., Lk 3:1 (FlJ, BJ, iii, 10, 7).†
G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament
† τετρααρχέω (Rec. τετραρχ-; v. WH, App., 145), -ῶ
(< τετραάρχης),
to be tetrarch: c. gen., Lk 3:1 (FlJ, BJ, iii, 10, 7).†