† θέλημα, -τος, τό
(< θέλω), [in LXX chiefly for חָפֶץ, also for רָצוֹן, etc.;]
will,
(a) objectively = that which is willed: Mt 18:14, Lk 12:47, Jo 5:30, I Co 7:37, I Th 5:18, II Ti 2:26, He 10:10, Re 4:11; θ. τ. θεοῦ, Ac 22:14, Ro 2:1812:2, Eph 1:9, Col 1:94:12, I Pe 4:2; τ. κυρίου, Eph 5:17; pl., of precepts, Mk 3:35, WH, mg., Ac 13:22(LXX); ἐστιν τὸ θ., c. gen. pers., seq. ἵνα, Jo 6:39, 40, I Co 16:12; c. inf., I Pe 2:15; c. acc. et inf., I Th 4:3;
(b) subjectively = τὸ θέλειν (cf. θέλησις): Lk 23:25, Jo 1:13, I Pe 3:17, II Pe 1:21; ποιεῖν, Mt 7:2112:5021:31, Mk 3:35 (pl., WH, mg., v. supr.), Jo 4:346:387:179:31, Eph 6:6, He 10:7, 9, 3613:21, I Jo 2:17; γίνεσθαι, Mt 6:1026:42, Lk 22:42, Ac 21:14; ἡ εὐδοκία (βουλὴ) τοῦ θ., Eph 1:5, 11; ἐν τῷ θ. τοῦ θεοῦ, Ro 1:10; διὰ θ. θεοῦ, Ro 15:32, I Co 1:1, II Co 1:18:5, Eph 1:1, Col 1:1, II Ti 1:1; κατὰ τὸ θ. τ. θεοῦ, Ga 1:4, I Pe 4:19, I Jo 5:14; pl., Eph 2:3 (Cremer, 728).†