κατά-κειμαι,
[in LXX: Pr 6:923:34 (שׁכב), Jth 13:15, Wi 17:7*;]
1. to lie down.
2. to lie sick: Mk 1:302:4, Jo 5:6, Ac 28:8; seq. ἐπί c. gen., Ac 9:33; id. c. acc., Lk 5:25; ἐν, Jo 5:3.
3. to recline at meals (cf. ἀνάκειμαι): Mk 14:3, Lk 5:29; seq. ἐν, Mk 2:15, Lk 7:37, I Co 8:10.†