οἰκέω, -ῶ
(< οἶκος), [in LXX chiefly for ישׁב;]
(a) trans., to inhabit: c. acc., I Ti 6:16;
(b) intrans., to dwell: seq. μετά (of married life), I Co 7:12, 13; metaph., seq. ἐν: ἀγαθόν, Ro 7:18; ἁμαρτία, Ro 7:20; πνεῦμα θεοῦ, Ro 8:9, 11, I Co 3:16 (cf. ἐν-, κατ-, ἒν-κατ-, παρ-, περι-, συν-οικέω).†