πενθέω, -ῶ,
[in LXX chiefly for אבל;]
to mourn (for), lament;
(a) intrans.: Mt 5:4 (5) 9:15, I Co 5:2; π. καὶ κλαίειν, Mt 16:10, Lk 6:25, Ja 4:9, Re 18:15, 19; seq. ἐπί, c. acc., Re 18:11;
(b) trans., c. acc., II Co 12:21.†
SYN.: v.s. θρηνέω.
G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament with Strong's
πενθέω, -ῶ,
[in LXX chiefly for אבל;]
to mourn (for), lament;
(a) intrans.: Mt 5:4 (5) 9:15, I Co 5:2; π. καὶ κλαίειν, Mt 16:10, Lk 6:25, Ja 4:9, Re 18:15, 19; seq. ἐπί, c. acc., Re 18:11;
(b) trans., c. acc., II Co 12:21.†
SYN.: v.s. θρηνέω.