φονεύω
(< φονεύς), [in LXX chiefly for רָצַח;]
to kill, murder. absol., Mt 5:21, Ja 4:2; μὴ (οὐ) φονεύσῃς (-εις), Mt 5:2119:18, Mk 10:19, Lk 18:20, Ro 13:9, Ja 2:11 (all from Ex 20:13, 14); c. acc., Mt 23:31, 35, Ja 5:6.†
G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament with Strong's
φονεύω
(< φονεύς), [in LXX chiefly for רָצַח;]
to kill, murder. absol., Mt 5:21, Ja 4:2; μὴ (οὐ) φονεύσῃς (-εις), Mt 5:2119:18, Mk 10:19, Lk 18:20, Ro 13:9, Ja 2:11 (all from Ex 20:13, 14); c. acc., Mt 23:31, 35, Ja 5:6.†