Dictionary entry

συνείδησις

G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament with Strong's

συν-είδησις, -εως, ἡ

(< συνεῖδον), [in LXX: Ec 10:20 (מַדָּע), Wi 17:11, Si 42:18 א *;]

1. consciousness: c. gen. obj., He 10:2, I Pe 2:19.

2. In ethical sense, innate discernment, self-judging consciousness, conscience (Stoics and late writers): Ro 2:159:1, I Co 10:29, II Co 1:124:25:11, I Ti 4:2, He 9:14; σ. ἀγαθή, Ac 23:1, I Ti 1:5, 19, I Pe 3:16, 21; ἀσθενής, I Co 8:7, 10; ἀσθενοῦσα, ib. 12; ἀπρόσκοπος, Ac 24:16; καθαρά, I Ti 3:9, II Ti 1:3; καλή, He 13:18; πονηρά, He 10:22; ὁ νοῦς καὶ ἡ σ., Tit 1:15; διὰ τὴν σ., Ro 13:5, I Co 10:25, 27, 28; κατὰ σ., He 9:9; ὑπὸ (τῆς) σ., Jo 8:[9] (Rec.), I Co 10:29 (cf. Cremer, 233 ff.; ICC on Ro 2:15; DB, i, 468 ff.).†