Dicionário

βόθυνος

G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament

βόθυνος, -ου, ὁ (= βόθρος, more freq. in cl.),

[in LXX chiefly for פַּחַת;]

a pit: Mt 12:1115:14, Lk 6:39 (cf. DB, iii, 885; DCG, ii, 367).†