ἐπί-θεσις, -εως, ἡ
(< ἐπιτίθημι), [in LXX: II Ch 25:27 (קֶשֶׁר), Ez 23:11 (עֲגָבָה) II Mac 4:41 5:5 14:15 *;]
1. a laying on: χειρῶν, Ac 8:18, I Ti 4:14, II Ti 1:6, He 6:2 (cf. Westc., He., l.c.; CGT on 1Ti, l.c.).
2. an attack, assault (II Mac, ll.c.).†