Dicionário

πρόθεσις

G. Abbott-Smith's A Manual Greek Lexicon of the New Testament with Strong's

πρό-θεσις, -εως, ἡ,

[in LXX: Ex 40:4, 23 (עֵרֶךְ), I Ch 9:32, al. (מַעֲרֶכֶת), II Ch 4:19 (פָּנִים), I Mac 1:22, II Mac 3:8, al.;]

1. a setting forth (Plat., Plut., al.): οἱ ἄρτοι τῆς π. (cf. LXX, Ex 40:4, 23, I Ch 9:32, II Ch 4:19, I Mac 1:22, II Mac 3:8, elsewhere ἄρτοι ἐνώπιοι, Ex 25:29; οἱ ἄ. τοῦ προσώπου, Ne 10:33), Mt 12:4, Mk 2:26, Lk 6:4; ἡ π. τῶν ἄρτων, He 9:2.

2. a purpose (Mist., Polyb., al.; II Mac 3:8): Ac 11:2327:13, Ro 8:289:11, Eph 1:113:11, II Ti 1:93:10.†