ἀρέσκω,
[in LXX chiefly for טוֹב;]
1. to please (Hom., Hdt., al.): c. dat. pers., Mt 14:6, Mk 6:22, Ro 8:815:2, I Th 2:154:1, I Co 7:32, 33, 34, Ga 1:10, II Ti 2:4; seq. ἐνώπιον (= Heb. בּעֵנֵי, Bl., § 37, 1; 40, 7), Ac 6:5.
2. In late Gk., esp. in Inscr., to render service to (v. M, Th., ICC, I Co., 7:32, 33, 34; Cremer, 640 f.); Ro 15:1, 3, I Co 10:33, I Th 2:4.†