σωτήριος, -ον
(< σωτήρ), [in LXX for יְשׁוּעָה, שֶׁלֶם, etc.;]
saving, bringing salvation, in NT always in spiritual sense (v.s. σώζω, σωτηρία): ἡ χάρις ἡ σ., Tit 2:11. Neut., -τὸ σ., as subst. (cl.), salvation: Lk 2:30; τ. σ. τ. θεοῦ, Lk 3:6, Ac 28:28; περικεφαλαίαν τοῦ σ., Eph 6:17.†